Câu cá chuối đập Văn Sơn

đưa vào giỏ hàng
Cung cấp kiến thức và thông tin cho các bạn, thầy cô, phụ huynh và học sinh

Thích trang

Tác giả: Nguyễn Mạnh Toán, Nguyễn Minh Định, Phạm Viết Dần, Vũ Bá Tuấn,

Câu cá chuối đập Văn Sơn

  • 1 customer review

Hẹn hò mãi cuối cùng cũng được theo lão Toán nhà quê  lên Văn Sơn câu cá Lóc mà ngoài bắc anh em hay gọi là cá chuối. Con cá với thân hình dài tròn, chiếc đầu bẹt hơi giống đầu rắn nên có lẽ vì vậy nó có tên tiếng anh là snackhead.

Nghe đâu Văn Sơn là ao nhà của lão Toán thì phải, buồn buồn hay rảnh việc là lão lại ghé xuống làm vài em. Gặp em nào kha khá thì vác về nhậu chơi, còn những em mới lớn thì lão lại quẳng xuống chờ các em lớn hơn chút nữa.

Hồ Văn Sơn thuộc huyện Chương Mỹ, thành phố Hà Nội, tiếp giáp với huyện Lương Sơn, tỉnh Hòa Bình. Hồ được xây dựng từ năm 1968, có diện tích 167 ha, dung tích 7 triệu m3 nước, diện tích lưu vực khoảng 10,1 km2. Nhiệm vụ của hồ là cấp nước tưới cho 323 ha diện tích đất canh tác của một số xã thuộc huyện Chương Mỹ và có nhiệm vụ giảm nhẹ lũ cho vùng hạ du, điều hòa lũ rừng từ tỉnh Hòa Bình đổ về.

Để chuẩn bị cho ngày câu, lão Toán rủ tôi lên Văn Sơn từ chiều hôm trước để dọn điểm câu, trong lúc lão hì hục chặt cây làm đường câu thì tôi tranh thủ kéo vài đường với mấy con mồi giả mà lão tự làm, thôi thì coi như giúp lão test thử đám mồi giả, với lại cũng muốn biết điểm câu này cá mắm thế nào.

Mới kéo đến đường thứ 2 đã thấy uỵch một cái rõ to, chỉ kịp thấy thằng chuối kha khá phi thân cướp lấy mồi rồi lủi ngay vào đám ma dương kéo mãi không ra, đành phải cầu cứu lão Toán cũng đang lọ mọ gần đó, lão gỡ gần được thì nó vùng vẫy rồi mất hút, vậy là có hy vọng…

Sáng hôm sau, đón lão Vương Quốc Anh trên đường từ sân bay về, mấy anh em chúng tôi nhằm Văn Sơn thẳng tiến. Loáng một cái là đã đến nơi, ba anh em nai nịt xong là mỗi người một góc để thoả cái đam mê của thú câu rê, lại quăng ra kéo vào và rồi việc gì đến cũng đến.

Nghe tin anh em tôi xuống Văn Sơn, lão Vương Quốc Anh lập tức lấy vé bay từ Đức về tham gia ngay. Vậy là vui rồi… dân câu mà, ở đâu cũng vậy chẳng bao giờ thiếu nhiệt tình và đam mê.

Cá lóc ở đây cũng giống như ở các nơi khác, chúng thường kiếm ăn ở những khu vực gần bờ, nhất là những nơi có bờ bụi, bùn đất để dễ bề ngụy trang rình mồi… 

Nắng lên cao, mồi nổi không ăn thua, thay mấy con mồi chìm, lại tiếp tục quăng ra, kéo vào, chỉ một lát là y như rằng lại có mấy em ham mồi đuợc kéo vào bờ.

Câu tới tận tối mịt, mà ác một cái là thời điểm này chúng mới ăn mạnh, cũng một chỗ mà buổi sáng dù có kéo rã rời cả tay cũng ko thấy chúng đâu vậy mà chỉ chừng khoảng 10 phút lúc chiều tối, tôi liên tiếp kéo vào bờ 3 em đen thùi lùi.

Được cái vợ chồng anh Sáu cũng rất mến khách và nhiệt tình, sau khi cơm rượu đã no say, anh em tôi thu gom chiến lợi phẩm để về lại nơi phố thị phồn hoa, ồn ào và đầy khói bụi. 

Với tình trạng đô thị hoá như hiện nay, việc tìm được một điểm câu thiên nhiên ngày càng khó khăn, với dân đam mê câu rê thì Văn Sơn là điểm câu thiên nhiên khá lý tưởng vì cảnh quan thì khoáng đạt, không khí lại trong lành, mát mẻ.

Hẹn gặp lại Văn Sơn một ngày gần nhất.


HÃY ĐĂNG KÝ CÁC KÊNH YOUTUBE CỦA CHÚNG TÔI:
           

Có thể bạn quan tâm:
                

Truyện cười - Thư giãn: